Kính thưa đọc giả. Hôm nay, chúng tôi xin chia sẽ về các chủ đề ít người biết xung quanh cuộc sống qua nội dung Nỗi oan 100 năm của Thoại Ngọc Maru

Là một trong những công thần khai quốc triều Nguyễn, Thoại Ngọc đã bị kết án oan ngay khi vừa nhắm mắt xuôi tay khiến con cháu thất thần, và chỉ đến dưới thời trị vì của vị vua “áp chót” của triều đại, ông mới được. Minh oan.

Đừng Bỏ Lỡ

Cách Đào TRX Coin kiếm 5% mỗi ngày

Người cho sông núi mượn tên.

Thoại Ngọc Hầu (1761 – 1829) vừa có công với nhà Nguyễn giúp Gia Long giành ngôi vua, vừa có công với dân, nhất là nhân dân phương Nam, có công mở mang bờ cõi, khai khẩn bờ cõi. trong khu vực. Sông Hậu, bảo vệ biên giới Châu Đốc, Hà Tiên, xây dựng kênh Vĩnh Tế, một công trình thủy lợi – giao thông – quốc phòng lớn. Anh tên thật là Nguyễn Văn Thoại, quê ở vùng Sơn Trà, Đà Nẵng ngày nay, từ đời cha mẹ anh đã vào Vĩnh Long lập nghiệp.

Từ năm 16 tuổi, Nguyễn Văn Thoại đã theo Nguyễn Phúc Ánh, một vị chúa tể thiếu niên đầy hoài bão và chí khí phục thù. Ngoài việc tham gia nhiều trận đánh Tây Sơn, ông còn thường xuyên được cử đi hoạt động ở các nước láng giềng như Lào, Xiêm La, Chân Lạp và lập được nhiều công lao. Vì vậy, sau khi nhà Nguyễn thành lập, Nguyễn Văn Thoại đã có thời gian được bổ nhiệm làm Hộ pháp Chân Lạp kiêm Tổng đốc tỉnh Định Tường. Vì vậy, người dân sau này vẫn gọi là ông Bảo, lăng Nguyễn Văn Thoại gọi là lăng ông Bảo.

thoaingochau1 kienthuc
Tượng Thoại Ngọc Hầu trong đền thờ ông ở chân núi Sam. Hình ảnh: Wikipedia.org.

Mùa xuân năm 1818, sau khi được đổi làm Tổng đốc Vĩnh Thanh, Nguyễn Văn Thoại chỉ huy đào kênh Đông Xuyên dài 31 km nối Long Xuyên đến Rạch Giá, có vai trò rất lớn phục vụ nông nghiệp và giao thông. ở vùng Kiên Giang. Vua Gia Long ghi nhận công lao đó nên đã đặt tên cho con kênh mới đào và núi ở đó gọi là rạch Thoại Hà và núi Thoại Sơn, dân gian vẫn gọi là rạch Ông Thoại và núi Ông Thoại. .

Nghị lực và tâm huyết của Nguyễn Văn Thoại đã không được vua Nguyễn bỏ qua khi năm 1819, ông được triều đình giao trọng trách đào một con kênh lớn dọc biên giới Tây Nam, nối sông Châu Đốc với biển Hà Tiên. Gấp 3 lần kênh Thoại Hà. Công trình vĩ đại này không chỉ là tâm huyết của Nguyễn Văn Thoại vì sự phồn vinh của đất nước mà còn là mồ hôi, xương máu của 80.000 dân quân, mất 5 năm mới hoàn thành.

Nhà chính của Nguyễn Văn Thoại là bà Châu Thị Tế cũng dốc lòng đào kênh. Cô lo hậu cần, cung cấp thực phẩm và khuyến khích mọi người tham gia vào dự án. Để ghi nhận công lao của họ, con kênh được vua đặt tên theo tên vợ là kênh Vĩnh Tế.

Đánh giá vai trò của kênh này, sách Đại Nam thống nhất đất nước viết: “Từ đó, việc lưu thông trên sông, từ kế trong nước, biên phòng đến nhân dân đều vô cùng thuận lợi”. Vua Minh Mạng vui mừng và tự hào đến nỗi vào năm 1936 khi cho đúc Cửu Đỉnh là bảo vật quốc gia, trên đỉnh có chạm hình con kênh Vĩnh Tế.

Vị thần công này cũng là người chỉ huy khai thông đường Núi Sam – Châu Đốc, lập nên 5 làng bên bờ kênh Vĩnh Tế. Ông còn tự bỏ tiền túi ra để đền bù cho dân số tiền nhà nước nợ mãi không được, khi vận động họ ra vùng biên giới lập làng, giữ đất. Những công trình do ông xây dựng được cho là đóng vai trò rất quan trọng trong việc duy trì bền vững chủ quyền của người Việt trên vùng đất mới.

Vì có nhiều công lao, Nguyễn Văn Thoại được vua Nguyễn phong là Thoại Ngọc hầu tước, cha mẹ ông cũng được phong tước hầu.

Chức năng sai liên tục

Năm 1829, Thoại Ngọc được vua Minh Mạng để tang. Không chỉ được thăng quan tiến chức, thưởng thêm tiền bạc, nhung lụa mà con trai cả của ông còn được huấn luyện đến chức Kỵ binh.

Tuy nhiên, ngay sau đó, nhiều công lao của ông gần như bị “gột rửa” khi vua Minh Mạng nhận chiếu rằng, trong thời gian làm Hộ pháp Chân Lạp, Thoại Ngọc Hầu tước thường xuyên bắt người của Chân Lạp phải lấy. Gỗ được mang đến nhưng không cung cấp tiền gạo mà triều đình quy định cho họ, thậm chí còn bắt người Chân Lạp phải phục vụ việc riêng của họ. Ngay lập tức, Minh Mạng ra lệnh tịch thu gia sản, rồi giáng từ hạng nhì xuống hạng bảy, tước quyền hành nghề của con trai, bao nhiêu tài sản cũng bị tịch thu.

Sự việc này khiến Minh Mạng căm ghét Nguyễn Văn Thoại đến nỗi vào tháng 7 năm 1830, khi một viên quan ở Gia Định ngỏ ý muốn ông chủ chăm sóc phần mộ cho ông, nhà vua đã thẳng thừng từ chối.

thoaingochau2 kienthuc
Cổng vào lăng Thoại Ngọc Hầu ở núi Sam, Châu Đốc, tỉnh An Giang. Ảnh: Thanhnien.com.vn.

Năm 1832, không biết có phải vì thấy nặng tay với công hay không mà Minh Mạng xuống chiếu dụ rằng tội của Thoại nếu còn sống thì phải chặt đầu đi để thị tẩm. nhưng khi chết được coi là có công nên mới được giảm xuống hàm. Ngũ phẩm, tước quyền hành đạo của trẻ em, tịch thu tài sản, sắc phong của cha mẹ Thoại không bị thu hồi.

Nhà vua chỉ biết Thoại Ngọc sai sau khi dâng thư cho vua Chân Lạp, đề nghị không nên phiền lòng với một tên quan tham nhũng là Nguyễn Văn Thoại mà chỉ nên cung kính hành lễ. Hoàng đế Nguyên vì Bảo hộ mà quấy nhiễu dân chúng bị trừng trị, dân thiếu tiền gỗ sẽ đủ. Vua Chân Lạp liền ra chiếu tuyên bố không cần cung cấp tiền gạo cho việc đó nữa, vì quan cho rằng Bộ trưởng Nguyễn Văn Thoại đã cung cấp đủ cho dân rồi.

Rõ ràng nhà vua đã trừng trị kẻ làm sai, nhưng vẫn buộc tội Nguyễn Văn Thoại cưỡng bức dân chúng Chân Lạp làm việc riêng nên không giảm án.

Năm 1835, mưu phản của Lê Văn Khôi bị dẹp yên, người ta phát hiện ra con rể của Thoại Ngọc là Võ Vĩnh Lộc. Tên Nguyễn Văn Thoại một lần nữa bị vua ra lệnh tra hỏi về tội liên quan đến phản đảng. Cũng may, Vĩnh Lộc chỉ gả con gái nuôi chứ không phải con ruột nên công thần đã khuất không bị thêm tội. Nhưng sự liên tưởng đó cũng đủ khiến tên tuổi anh lại bị bôi đen trong mắt triều đình. Nó khiến cái nhìn của Minh Mạng về ông ngày càng thiên lệch, lệch lạc, khiến nhiều công trạng trước đó bị lãng quên.

Tội lỗi chưa buông tha cho tâm hồn Thoại Ngọc Mác, tháng 3 năm 1838, anh họ là Nguyễn Văn Quang, một tù nhân ở Gia Định, tham gia âm mưu vượt ngục chiếm kinh thành, phản bội triều đình. Quang bị phạt. Nguyễn Văn Thoại do đó bị tước bằng, tấn phong, tước ngũ phẩm.

Với những trận côn liên tiếp rơi xuống từ chín loài côn trùng, con cháu của công thần đã phải sống trong cảnh khốn cùng trong nhiều thế hệ. Người con cả là Nguyễn Văn Tâm đã mất tích, còn người con thứ là Nguyễn Văn Minh cũng sống cuộc đời nghèo khó như bao người khác.

Chỉ đến đời Khải Định, ông mới được minh oan

Án oan của Thoại Ngọc Hầu tước vẫn còn đó, trải qua mấy triều đại. Năm 1880, dưới triều Tự Đức, đền Trung Nghĩa, nơi thờ những người có công với triều, được khánh thành tại Huế. Bộ Lễ xin vua đưa thêm 1.532 người nữa về thờ, trong đó có Nguyễn Văn Thoại. Vua Tự Đức chấp thuận. Nghĩa là, công lao của Thoại Ngọc Hầu đã được ghi nhớ, tuy không được nhìn nhận đúng mức nhưng nỗi oan của ông vẫn chưa được xóa bỏ.

Mãi đến năm 1924, hai thập kỷ trước khi triều Nguyễn kết thúc, danh nhân Thoại Ngọc mới được phục hồi. Ông được phong làm phúc thần, thụy hiệu là Đoan Túc Đức Bảo Trung Hưng Tôn thần.

Năm 1943, vị vua cuối cùng của triều Nguyễn là Bảo Đại lại sắc phong ông là Quảng Ý Đức Bảo Trung Hưng Trung Đẳng thần.

Tuy nhiên, không cần đợi những sắc chỉ của triều đình, người dân vùng sông Hậu đã luôn coi Thoại Ngọc Hầu là vị phúc thần ngay từ khi ông còn sống và cả những năm tháng sau này.

Phan Trần

Tổng hợp bởi VEZ