Chào bạn đọc. , mình xin chia sẽ về các chủ đề ít người biết xung quanh cuộc sống qua bài chia sẽ Nhà văn, nhà viết kịch Hoàng Công Khanh (1922-2010)

08/07/2019 14:36 1801

Đừng Bỏ Lỡ

Nhận miễn phí 3.000.000 SHIB. Cơ hội x100 lần tài khoản với SHIB

Điểm: 5/5 (1 nhận xét)

Nghề làm sách lịch sử cho tôi nhiều cơ hội hiếm có, chẳng hạn một hôm tôi gặp nhà văn, nhà viết kịch Hoàng Công Khanh tại buổi nói chuyện về cuộc đấu tranh của những người yêu nước và cộng sản tại nhà tù Sơn La. do ông Nguyễn Văn Trân tổ chức vào mùa hè năm 2007. Không thể ngờ rằng nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng, dáng người dong dỏng cao, đôi mắt sắc sảo lại cùng bị giam ở Sơn La cùng với bí thư Thành ủy. Trại giam Trần Huy Liệu.

1

Nhà văn, nhà viết kịch Hoàng Công Khanh (1922-2010)

Sau buổi nói chuyện, tôi đến thăm anh trong căn hộ nhỏ ở E6 khu tập thể Phương Mai. Tôi học hỏi được nhiều kiến ​​thức từ anh trên đường đời nhiều thăng trầm, vất vả nhưng chưa bao giờ dập tắt được ngọn lửa đam mê sáng tạo. Nhiều người đã viết về những đóng góp của ông cho nền văn học – nghệ thuật, nhưng ít ai biết, ông đã gắn bó từ rất sớm và có những đóng góp không nhỏ cho nền báo chí cách mạng.

* Đường vào báo Suối Reo

Tốt nghiệp loại xuất sắc tú tài toàn phần, trường Bưởi Hà Nội, nhưng đến năm 1938, ông lại viết kịch thơ. Lam Sơn anh hùng. Lòng yêu nước và căm thù bọn thực dân áp bức đã dẫn đến những hành động tự phát chống giặc ở pháo đài Hà Cối (Quảng Ninh). Anh ta bị kết án 8 năm tù và bị đưa từ Hỏa Lò về nhà tù Sơn La. Đói, rét, ho ra máu lâu ngày, đồng chí được đưa vào buồng biệt giam nên ở chung với đồng chí Tô Hiệu. Anh kể: “Trong nhà tù có một thư viện đầy sách của các tác giả Pháp, Nga và Trung Quốc, đặc biệt là báo. Volonte Indochinoise (Dân trí) Bằng tiếng Pháp, ông Lê Đức Thọ đi làm bếp cho nhà truyền giáo Sơn La nhận báo về trại giam. Từ đó, anh Trần Huy Liệu bảo tôi dạy tiếng Pháp để anh biết đọc báo; và anh ấy dạy tôi học thêm chữ kanji. Tình bạn thắm thiết giữa tôi và anh Trần Huy Liệu bắt đầu từ những ngày học và làm báo. Phát trực tiếp Reo. Anh Trần Huy Liệu và sau đó là Xuân Thủy phụ trách tờ báo. Tôi vẽ bìa báo. Đào Duy Dềnh (tức Đào Phan) và Nguyễn Duy Phương (tức Lê Hiến Mai) phải sao nhiều tờ báo để bí mật đưa vào các xà lim.

Sau này, nhớ lại bốn năm tù ở Sơn La, ông viết Biên niên ký “Cánh nhân hồng lai” (NXB Văn hóa – 1991). Đó là tác phẩm hay nhất, xúc động nhất về cuộc đấu tranh trong nhà tù Sơn La. Tính nhân văn sâu sắc và chất thơ – ngòi bút thép đã tạo nên thành công của tập hồi ký này.

* Viết bài cho báo kháng chiến

Những năm đầu kháng chiến chống Pháp, ông phụ trách tòa soạn Ban Thông tin Tuyên truyền Liên khu III, viết thơ, kịch bản, truyện ngắn cho các báo và Ty Thông tin Liên khu. Lối viết hào sảng, ngôn ngữ thơ trong khi bám sát những thông tin thời sự nóng hổi của cuộc kháng chiến đã đưa ông liên tiếp giành được ba giải thưởng: tập truyện ngắn “Trên bến Búng”(1947) đoạt giải của Sở Văn hóa Thái Bình; tuyển tập truyện “Tù nhân giận dữ “ (1948) đoạt Giải thưởng Tập thể Liên khu III“Dao bầu giết giặc” đoạt giải báo chí Quân du kích (Năm 1949).

Năm 1951, căn bệnh lao cũ tái phát nặng nên ông phải xin phép ra Hà Nội điều trị. Trong lòng địch, ông đã sáng tác những tác phẩm nêu cao lòng yêu nước chống xâm lược, nổi tiếng nhất là tiểu thuyết Mẹ tôi sớm tạm biệt một buổi chiều mùa thu (Năm 1953) và truyện ngắn Newbie Camp (Năm 1953).

Đây cũng là thời kỳ ông vừa sáng tác văn học vừa hoạt động kháng chiến mà ông gọi là nhóm 3V (Phong trào Văn hóa – Văn nghệ – Trí thức). Nhớ trong căn phòng chỉ có anh và chiếc máy tính to tướng trên bàn, anh lục lọi đưa cho tôi xem những tờ giấy đã phai màu theo thời gian và hào hứng kể: Trong tiểu thuyết. Đôi mắt màu tím (1994), các nhân vật được anh lấy nguyên mẫu 3V: Lang là anh – Hoàng Công Khanh (tên thật là Đoàn Xuân Kiều), Hoài là nhà văn – nhà báo Hoài Việt, Xuân Phổ là họa sĩ Bùi Xuân Phái, Lương là họa sĩ Lương. Xuân Nhị, Vi là đồng chí Nguyễn Bắc, quận ủy viên phụ trách công tác trí thức. Và tên của tờ báo Người Vi Quý đó là tờ báo Người Ý, báo chí Niềm vui mới đó là tờ báo Niềm vui.

2

Chân dung nhà văn, nhà viết kịch Hoàng Công Khanh –

Họa sĩ Bùi Xuân Phái ký họa năm 1951

Ông và đồng nghiệp của mình đã sống chết có nhau khi làm phóng viên báo chí công khai dưới sự kiểm soát chặt chẽ của Sở Thông tin Bắc Việt. Tòa soạn ở số 84 phố Thuốc Bắc của nhà sách Kuy Sơn. Anh Hoài Việt đảm nhận vai trò quản trị viên, quản lý tờ báo, đồng thời là người trong Ban biên tập. Giấy phép được điều hành nhờ ông Mosquito Saigon, tức Vũ Đức Toa, chủ bút tờ báo “Tia sáng”. Tờ báo do một số văn nghệ sĩ như họa sĩ Bùi Xuân Phái, Hoàng Lập Ngôn, Mạnh Quỳnh, Huyền Quang, Trường Uyên, Hoàng Lân, Sĩ Tiến, Mộng Sơn, nữ họa sĩ Ngân Giang đồng sáng tác. được nhuận bút để ủng hộ kháng chiến. Anh Lê Cường, nhà in lớn ở Hà Nội ủng hộ việc in báo. Họa sĩ Bùi Xuân Phái vẽ minh họa và vẽ dao rựa. Số 1 của báo ngày 2 tháng 5 năm 1954 với 8 trang khổ lớn như một tờ báo. Nghệ thuật bây giờ với đủ các thể loại: xã luận, bài báo, tin tức trong nước, thế giới, truyện, thơ châm biếm, giới thiệu và dịch các tác phẩm văn học nước ngoài, tranh … cho hợp xu thế “ăn bữa cơm quốc gia, thờ ma cộng sản “ sau đó Người Ý Đã quá rõ ràng đến số 5, ngày 2/7/1954, nó bị cấm.

Hiệp định Giơnevơ được ký kết đã làm nức lòng nhân dân. Để kịp thời tuyên truyền tin tức về cuộc kháng chiến, Quận ủy Nội Thành thấy cần tiếp tục đăng báo công khai. Ông Hoàng Công Khanh và các nhà báo tham gia Người Ý tiếp tục viết bài cho báo Niềm vui. Số 1 của báo ra ngày 27 tháng 7 năm 1954. Trong những điều kiện thuận lợi mới, tờ Niềm vui thường xuyên đăng các bài báo về Hiệp định Giơnevơ, giải thích rõ lập trường của chính phủ Hồ Chí Minh. Niềm vui Khi hết 5 số, thủ đô tưng bừng đón đoàn quân chiến thắng trở về, thủ đô sạch bóng quân thù.

Anh đã về với cõi thần tiên, uống rượu với nhà văn – cũng chính là anh đã kết duyên với Kim Lân được 9 năm. Hãy nhớ những gì anh ấy nói với đôi mắt sắc lạnh và nụ cười nhân hậu: Tôi viết vở kịch “Bến nước Ngũ Bộ” là chuyện mượn của xưa và nay, Ty Thông tin Bắc Việt biết chuyện nhưng không làm gì được. Làm báo Dân Y thì dễ hơn một chút vì đang thua lỗ lớn. Anh em sống chết có nhau vui vẻ. Mọi thứ trên đời rồi sẽ qua, chỉ có điều thiện và con người là vĩnh cửu ”..

Vâng, tôi cũng tin điều đó!

Ths. Phạm Kim Thanh

Tổng hợp bởi VEZ