Hi quý vị. Ngày hôm nay, VEZ xin chia sẽ về các chủ đề ít người biết xung quanh cuộc sống qua bài chia sẽ Người đã bảo vệ Bác Hồ và hiến toàn bộ tài sản của mình cho cách mạng

Dưới sự chỉ dẫn của anh Tạ Quang Chiến – chiến sĩ trong Đội bảo vệ Bác Hồ sau Cách mạng Tháng Tám thành công, năm 2009, tôi đến gặp chị Trần Thị Hoa trong căn nhà nhỏ đơn sơ của tổ 8B Ngọc. Hà, Ba Đình, Hà Nội, để biết thêm về người đã giấu Bác khi ở Côn Minh. Sau khi cách mạng thành công, bà đã hiến toàn bộ tài sản của mình cho cách mạng, mua một căn nhà ở Lò Đúc, rồi mua thêm một biệt thự Liễu ở gần Ngã Tư Sở để Bác có thể bí mật ở lại Hà Nội trong những ngày “Vận nước đại ngàn. ngàn cân treo sợi tóc ”. Bây giờ cô ấy đang ở cõi thần tiên, chỉ còn lại những dòng tốc ký trên tờ giấy ố vàng, khiến tôi nhớ lại câu chuyện mà cô ấy đã kể.

Đừng Bỏ Lỡ

Nhận miễn phí 3.000.000 SHIB. Cơ hội x100 lần tài khoản với SHIB

* Cơ sở của cuộc cách mạng ở Côn Minh

Quê gốc ở làng Kim Liên thuộc Thăng Long – Hà Nội, nhưng năm 15 tuổi, bà theo mẹ sang Côn Minh, Trung Quốc sinh sống. Khoảng năm 1935, đồng chí Vũ Anh (bí danh Trịnh Đông Hải) là một trong hai người được các đồng chí Lê Hồng Phong và Hà Huy Tập giao nhiệm vụ xây dựng cơ sở Đảng ở Côn Minh – Vân Nam. Từ Thái Lan, Người đã tập hợp những Việt kiều yêu nước trong “Hội đồng hương”. Chỉ trong một thời gian ngắn, Hội đồng hương đã phát triển được khá nhiều thành viên. Dần dần, đội ngũ cán bộ của Hội được tăng cường bởi một số lão thành cách mạng trong nước. Trên cơ sở đó, “Hội đồng hương” đổi tên thành “Việt Nam Cách mạng giải phóng”. Bà Hoa và chồng là ông Tống Minh Phương tích cực tham gia các hoạt động cho tổ chức, quyên góp và gửi tiền về nước bằng đường bí mật cho nhà sách chợ Đồng Xuân – nhà sách lớn nhất của Đảng ta ở Hà Nội. từ thời Mặt trận Dân chủ Đông Dương. Ngoài ra, Hội còn mua sách về chủ nghĩa Mác – Lê-nin cho hội viên. Ở Côn Minh, cô mở quán cà phê “Tân Nam” vừa che mắt địch, vừa có tiền nuôi anh em, mua sách báo, góp thêm quỹ cho Hội. Ngôi nhà của bà trở thành nơi hội họp của Hội và là cơ sở nuôi giấu cán bộ về nước.

Giữa năm 1941, Mặt trận Việt Minh được thành lập, từ đó, Hội liên lạc và ủng hộ Việt Minh chống Pháp. Năm 1944, tại Côn Minh, có một số binh sĩ của lực lượng không quân Đồng minh Hoa Kỳ – những người Mỹ tiến bộ – hứa sẽ giúp chúng tôi vũ khí nếu chúng tôi có thể gặp đại diện chính thức của Việt Minh từ trong nước; Vì vậy, Hội Việt Nam Cách mạng Giải phóng quân đã bí mật cử người lên chiến khu để liên lạc với Mặt trận Việt Minh. Sau đó, Bác Hồ đích thân sang Côn Minh, có đồng chí Phùng Thế Tài đi bảo vệ.

Bác ở nhà vợ chồng ông Tống Minh Phương – Trần Thị Hoa để bí mật liên lạc với đồng minh và nói chuyện với họ. Sau này, trong hồi ký của tôi “Bác Hồ, những kỷ niệm khó quên” (Nxb. Quân đội nhân dân, H.2002) Thượng tướng Phùng Thế Tài nhớ lại: “Khi đến Côn Minh, tôi đưa nó đến nhà anh Tống Minh Phương, một cơ sở Đảng mà tôi biết khi tôi còn sinh hoạt ở đây. Các anh chị bố trí cho Bác ở trên gác xép tuy chật hẹp nhưng cũng đủ kê cho Bác một chiếc giường để Bác nằm và một chiếc bàn để Bác làm việc. Thời gian anh ở Côn Minh khoảng bốn tháng…. Mùa xuân năm Ất Dậu 1945, trong khi ba cô chú còn ở Côn Minh, thì Tống Minh Phương và chị gái đã tổ chức một cái Tết xa nhà đầy đủ về vật chất và tinh thần. Sau Tết, đàm phán với Mỹ kết thúc…. Có thể nói mọi yêu cầu của Bác đều được Tướng Seno chấp nhận ”. Đồng minh nhất trí ủng hộ Mặt trận Việt Minh một số vũ khí, thuốc men, v.v.

Sau cuộc gặp giữa Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Seno, đại diện của Lực lượng Không quân 14 Đồng minh, vào tháng 3 năm 1945, mối quan hệ hợp tác giữa Việt Minh và Đồng minh đã được thiết lập. Một bữa tiệc để ăn mừng sự khởi đầu tốt đẹp của quân Đồng minh được tổ chức tại nhà ông bà cô, do cô là người nấu và tiếp đón khách. Ngày của Bác Khi về Pác Bó lãnh đạo toàn Đảng toàn dân khởi nghĩa, bà vẫn phải ở lại Côn Minh làm cơ sở liên lạc của Đảng.

* Quyên góp 200 cây vàng cho cách mạng

Khoảng giữa năm 1946, vùng Côn Minh bị quân của Vũ Hồng Khanh theo chân quân Tưởng đánh phá, cộng đồng người Việt cũng không yên nên bà Hoa phải bán hết nhà cửa, tài sản để về nước. Cô đã khóc những giọt nước mắt vui mừng khi được gặp lại Bác; sau đó gặp anh Cả Nguyễn Lương Bằng để nhận việc. 200 cây vàng mang về từ Côn Minh, bà quyên góp hết cho tài chính của Đảng. Dưới sự hướng dẫn của anh Cả, chị đã bỏ ra 100 cây vàng mua căn nhà số 110, 112, 114 phố Lò Đúc để làm nhà dưỡng lão cho các đồng chí già yếu. Cũng trong khoảng thời gian này, cô tặng thêm 100 cây vàng để mua một căn biệt thự của một Việt kiều Pháp gần Cầu Mới. Đường vào cổng có hai hàng liễu đẹp nên gọi là Liễu biệt thự (nay là khu Cao Xà Lá thuộc quận Thanh Xuân, Hà Nội và đã được gắn biển di tích).
Từ tháng 10 năm 1946, lính Pháp thường xuyên khiêu khích trong thành phố nên Bác Hồ ở số 8 phố Vua Lê (nay là Bảo Việt Việt Nam) không được an toàn. Anh Cả bố trí nhiều nơi trong nội, ngoại thành để Bác nghỉ đêm. Bác chỉ xuống số nhà 112 Lò Đúc một lần. Sau đó, theo lệnh của anh Cả, khoảng cuối tháng 10, chị xuống biệt thự Liễu dọn dẹp nhà cửa để Bác gặp các đồng chí trong Thường vụ Trung ương. Ngôi nhà có ba gian, gian đầu để Bác ở, gian giữa để hội họp, gian cuối chia đôi: Vợ chồng Đại tướng Võ Nguyên Giáp ở một nửa, bà ở một nửa, làm công tác hậu cần. Cuối tháng 11-1946, tình hình giữa ta và Pháp rất căng thẳng. Bác đến đây gặp Thường vụ Trung ương Đảng, thống nhất những chủ trương lớn của cuộc kháng chiến. Đầu tháng 12-1946, tình hình Hà Nội ngày càng căng thẳng do quân Pháp gây hấn ở nhiều nơi trong nội thành. Bác không ở biệt thự Liễu nữa, chuyển về làng Vạn Phúc, Hà Đông. Bà Hoa theo Ban Tài chính của Đảng lên Chúc Sơn rồi lên Việt Bắc.

* Thủ kho giữ vàng thu được từ “Tuần lễ vàng”

Từ năm 1947 đến năm 1950, bà Hoa được Đảng giao trông coi kho vàng. Số vàng thu được trong Tuần lễ vàng, đồng chí Nguyễn Lương Bằng giao cho chị quản lý. Khi lấy được phiếu bầu của Đại ca, bà mới được xuất kho, cẩn thận cân vàng bằng cân thủy tinh nhỏ … Những năm tháng ở chiến khu gian khổ, nỗi khổ lớn nhất của bà là không được ăn uống, sinh hoạt. nghèo. nhưng với đồng chí thì không. Trong hang đá lạnh lẽo, cô khao khát tiếng người. Mãi đến năm 1948, bà mới có thể gần gũi mọi người, cùng ăn với bếp ăn văn phòng. Nhiều khi Bác mệt, ốm đau, đồng chí Tạ Quang Chiến cùng các vệ sĩ đến đón bà về nấu cháo và chăm sóc Bác. Bà làm thủ kho, một mình cả núi vàng của cách mạng như vậy đến năm 1950 thì chuyển công tác khác; sau đó ra nước ngoài làm công tác ngoại giao, góp phần nâng cao uy tín của Đảng, được các Đảng cộng sản anh em ủng hộ cuộc kháng chiến của ta, cung cấp lương thực, thực phẩm, thuốc men từ năm 1952 đến năm 1969.

Những công việc thầm lặng và đóng góp vô giá của vợ chồng bà Trần Thị Hoa – Tống Minh Phương cho cách mạng đã được Nhà nước ghi nhận ngay trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Ngày 30/6/1952, Phó Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã ký tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba ghi công: “Ông bà Tống Minh Phương đã cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc trong thời kỳ bí mật, cống hiến. tất cả tài sản của mình cho cách mạng ”. Năm 1996, bà được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng Ba.

1

Bức ảnh kỷ niệm của bà Trần Thị Hoa chụp cùng Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Từ một người Việt Nam yêu nước ủng hộ cách mạng ở Côn Minh năm 1935; Bà Trần Thị Hoa trở thành Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1948. Tôi nhớ bà đã cho tôi xem tấm ảnh kỷ niệm với Đại tướng Võ Nguyên Giáp khi Đại tướng đến thăm bà ở số 8B phố Ngọc Hà. Cô tâm sự: Tôi may mắn được nấu ăn và chăm sóc Bác từ những ngày ở Côn Minh, sau đó lại được gần Bác ở Việt Bắc. Bây giờ, học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Bác, tôi thấy không cao siêu mà là làm ngay trong công việc giản dị hằng ngày, không xa hoa, lãng phí, không tham lam …

Mùa thu năm nay, ở cõi vĩnh hằng, có lẽ chị sẽ được gặp lại Bác Hồ như khi ở Côn Minh.

Ths. Phạm Kim Thanh

Tổng hợp bởi VEZ