Hello quý khách. Ngay bây giờ, mình xin chia sẽ về các chủ đề ít người biết xung quanh cuộc sống qua bài viết Giai thoại chấn động “Hà Bá” đòi mỹ nữ, vua “ế” vợ

Biển động, sóng lớn… Thần biển hiện ra, xin Trần Duệ Tông cưới một người thiếp làm vợ. Trần Duệ Tông không biết tính toán, được người thiếp cưng chiều nhất mực xin được hy sinh …

Đừng Bỏ Lỡ
Cơ hội x100 lần tài khoản khi mua sớm MUFC Token 🎁 Giai đoạn Presale từ 3/11 – 2/12

Một người vợ lẽ tài năng

Trần Duệ Tông (1337 – 1377) là vị vua thứ 9 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam, tên thật là Trần Kính), sinh ra tại Cố đô Thăng Long. Trần Duệ Tông tiếp nối con đường của cha ông, liên tục chiêu mộ hiền tài cho đất nước. Ông tổ chức kỳ thi Đình năm 1374 để tuyển chọn hiền tài cho quốc gia. Các nho sĩ thời bấy giờ như Đào Sư Tích (Trường Nguyên), Lê Hiến Phủ (Bàn Long nhãn), Trần Đình Thám (Nhà hát hoa)… đều xuất thân bình dân, không đứng trong hàng ngũ hoàng tộc. Nhà vua rất coi trọng Nho học, coi họ là đại diện cho nền văn hóa của đất nước nên đã ban cho họ yến, áo cà sa, sắc phong …

ktt haba1 kienthuc
Đền thờ Nguyễn Thị Bích Châu.


Trong số những tài năng của ông, phải kể đến một mỹ nữ dâng vua “Kế minh thập sách” là Nguyễn Thị Bích Châu, vua Trần Duệ Tông xem xong tấm tắc khen: “Không ngờ con gái lại thành cung nữ. thật khôn ngoan ”, nhưng sau khi xem, nhà vua đã không làm một điều. Bích Châu là ái thiếp của vua Trần Duệ Tông; Sinh ra tại huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định. Bà là con gái của quan đại thần Nguyễn Tướng Công; đều có nhan sắc xinh đẹp, văn hay chữ tốt. Năm 13 tuổi, Bích Châu đã thông thạo Tứ Thư Ngũ Kinh. Năm Quý Sửu (1373), bà được tuyển vào cung và sớm được vua sủng ái, phong làm phi tần.

Năm Đinh Tỵ (1377), vua Trần Duệ Tông cử 120 vạn quân sang đánh Chiêm Thành. Thái úy Nguyễn Thị Bích Châu dâng biểu, phân tích lợi hại rất rõ ràng, nhưng vua không nghe, vẫn chuẩn bị đội ngũ tự lo liệu. Thấy vậy, bà Bích Châu lại viết bài chiếu cố, khuyên nhà vua nên suy nghĩ lại. Nhưng cuối cùng bài luận đã bị xếp xó. Quá đau buồn, cô phải xin phép chồng đi cùng. Duệ Tông thích nó. Bà là một trong số hàng chục cung tần mỹ nữ nối dõi tông đường.

Khi tàu chiến đến cửa biển Kỳ Hoa (huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh) thì gặp gió to, sóng lớn, không qua được. Nhà vua lo lắng, sai một số bô lão địa phương đến hỏi thăm. Một cụ già cho biết: “Mùa này vốn dĩ ít gió, ngư dân chúng tôi thường ra khơi làm ăn, gặp gió lốc này là điềm lạ. Phía trước có miếu thờ vị thần biển rất linh thiêng. Người đi lại về. thuyền bè ra vào thường ghé qua, cầu khấn thì được bình an vô sự, ngược lại thì thần phạt làm cho cánh buồm bị gãy. Hoặc có thể là do thần biển gây ra, tôi cũng không biết nữa ”.

Đêm đó, vua Duệ Tông nằm mộng thấy một vị thần tên là Nam Minh đô đốc, thuộc hạ của đại vương Quảng Lợi, đến xin vua cho làm thiếp. Thuyền của vua đi qua. Sáng hôm sau, mặt biển Hoa Kỳ nổi sóng dữ dội. Các thiết giáp hạm đang chao đảo sắp bị đánh chìm. Vua sợ hãi, vội sai các tướng và thê thiếp vào cung kể lại giấc mộng. Mọi người im lặng nhìn nhau, mặt không thấy một giọt máu.

Đánh liều chết cho nhà vua

Trong lúc các tướng sĩ còn chưa biết phản ứng như thế nào thì Bích Châu từ sau lều bước ra nói: “Cảm ứng của thần như vậy rõ ràng, không nghi ngờ gì nữa. Tên cặn bã này để cung cấp cho hoàng thất và quân đội.” Thấy tình yêu quyết định liều mạng, Duệ Tông rất thương nên nói: “Thiện ác có số, phúc báo từ trời định. Phải chăng ta vì mộng vô thường mà chịu mất nàng. Không thể. Người kia có thể được.” Anh ấy muốn làm gì thì làm, tôi không sợ! ”. Bích Châu nói tiếp: “Mọi chuyện đã đến hồi kết, khó có thể cưỡng lại được. Xin Hoàng thượng coi trọng tính mạng của ba quân, coi nhẹ tình nghĩa. Với mục tiêu một người cứu vạn người, con đường đó.” dễ đi hơn. “.

Vua Duệ Tông vẫn không nghe, nhưng thê thiếp Bích Châu quay xuống thuyền ra lệnh: “… Các quan mau chuẩn bị lễ vật dâng lên thần biển, kính báo thời gian thần thiếp sẽ được vua cử đi sứ sang. Cầu mong cho sóng yên biển lặng, phù hộ độ trì cho vua quan, binh lính nhà Trần nhân dịp này thắng lợi, đem lại thái bình cho đất nước. “

Dù sóng vỗ, nước tràn, nàng thiếp Bích Châu vẫn tươi tắn đến mức quỳ gối, cầu chúc nhà vua bình tĩnh, đại thắng. Bà khuyên vua: “Sau khi ta chết, hãy sửa mình văn, nghĩ võ, tìm người tốt, làm việc nhân nghĩa, nghĩ lâu dài cho đất nước…”. Sau đó, nàng quay về phương Bắc lạy cha mẹ, chào tạm biệt các vị minh quân, đoan trang ngồi trong lòng thuyền con thoi nhỏ cắm cờ đại hoàng (cờ vua). Con thuyền được các sĩ quan quân đội từ từ thả xuống biển, giữa những cơn sóng thần liên tiếp làm nước dâng cao. Bà Bích Châu bình tĩnh cầm sợi dây, nhắm mắt.

Vừa chạm nước, thuyền lập tức quay đầu lặn theo sóng rồi chìm hẳn. Hai ngày sau, xác nàng nổi trên mặt biển, vẫn uy nghiêm trong bộ hoàng bào, nhấp nhô theo những con sóng bạc trôi dạt vào bờ, được dân làng vớt lên đưa về an táng tại Làng Kỳ. Lúc này, đoàn thuyền chiến của vua Trần Duệ Tông đã lướt đi khá xa, trong người đầy bình máu nóng sẵn sàng xông vào trận chiến với quyết tâm diệt giặc, giữ bờ cõi, đền bù nguyện vọng của bậc cao nhân trước giờ lâm chung. . .

Tuy nhiên, do Trần Duệ Tông không nghe lời can gián, vẫn cho quân tiến sâu vào động Y Mang, đất Chiêm, nên bất ngờ bị giặc Ba Mã, tướng của Chế Bồng Nga, cả trận. quân đội tan rã. Vua chết trận tại Đồ Bàn (Qui Nhơn ngày nay). Sử sách ghi lại rằng đó là ngày 23 tháng Giêng năm Đinh Tỵ (1377).

Nhưng trên thực tế, theo một số nhà nghiên cứu lịch sử, khi quân nhà Trần bị quân Champa phục kích, vua Trần Duệ Tông đã tử trận cùng với hàng vạn quân sĩ. Bích Châu đảm nhận trọng trách lãnh đạo ba đạo quân, tổ chức rút lui an toàn, đưa thi hài nhà vua ra khỏi trận địa. Về đến cửa biển nước Mỹ, thương tiếc nhà vua và kiệt sức, bà đã trút hơi thở cuối cùng, theo lời trăn trối của bà, quân lính đã chôn cất bà ngay tại cửa hang của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ …

Nhớ tài sắc vẹn toàn

Đúng 100 năm sau, năm Hồng Đức (1470), vua Lê Thánh Tông đi đánh Chiêm Thành, đến cửa biển Kỳ Hoa, mộng thấy một người phụ nữ xưng là cận thần nhà Trần đến cầu cứu. . Biết chuyện của Bích Châu, ngày hôm sau, nhà vua liền viết thư xử tội Đô đốc Nam Minh, hạ lệnh thả xuống biển; Ngay lập tức người này bị chém tử vong, thi thể nổi lên mặt nước. Đồng thời, có giai thoại rằng xác bà Bích Châu cũng nổi lên, vẫn đẹp như lúc mới sinh, vua hạ lệnh làm lễ an táng. Sau khi chiến đấu trở về, nhà vua ban chiếu chỉ lập đền thờ, cung cấp ruộng và người trông coi đã hy sinh; Sắc phong cho bà là Chế Thắng nên chùa có tên là Chế Thắng Phu nhân.

Vua Lê Thánh Tông cũng đã làm bài thơ tặng bà Bích Châu: “Hỷ lang cung phụng / Quốc thái nguy một mình thiên hạ / Yên Phong nhất trận đào phế / Xuân da tam canh nhược Tấn / Hàn Thủy Vôi Đời Mai Chủ / Hương hồn quê Tương Quan? / Ta là Hồ, trăm ngàn anh hùng / Bất tận học sinh văn hịch hay nhất! ”. Bản dịch thơ Nôm: “Cung nữ Hy Lăng trước kia / Vì nước gặp nguy hiểm, quyết bỏ mạng / Một cơn gió tình gây sóng / Hồn bà chủ đêm xuân / Chợt sông lạnh chôn vùi. thân con gái / Biết đâu đây thăm nữ thần? / Chán thay, muôn ngàn tướng mạnh / Không bằng một học giả! ”.

Sáu câu đầu nhà vua ca ngợi sự xả thân cứu nước của Bích Châu. Hai câu kết hàm ý chỉ trích vua Duệ Tông và đề cao bản thân. Có lẽ tinh thần của bà Bích Châu không được vui vì đã chạm vào tình cảm trân trọng của chồng. Vì vậy, khi vua Lê Thánh Tông thắng trận, khải hoàn đi qua đây, bà lại báo mộng, tạ ơn vua đã cứu mình, với lời khẩn cầu: “Bài thơ của vua ở Đền hay lắm, chỉ có hai câu thôi. kết thúc có ý bình luận chuyện cũ, khiến lòng mình không yên! ”. Nhà vua bừng tỉnh, liền cho sửa lại hai câu kết: “Cương thường ngàn cổ bàng vô giá / Từ thủy thư cuu hiu thấp.

Đền bà Chế Thắng thuộc xã Hải Khẩu, huyện Kỳ Hoa (nay là xã Kỳ Ninh, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh). Năm 1991, Bộ Văn hóa – Thông tin quyết định công nhận và xếp hạng đền là Di tích lịch sử và còn gọi bà Nguyễn Thị Bích Châu là Mẹ Kỳ Anh. Hàng năm, vào ngày 12 tháng 2 âm lịch, là ngày giỗ, nhân dân trong vùng tổ chức lễ hội rất lớn để tưởng nhớ.

Theo Người Đưa Tin

Tổng hợp bởi VEZ