Hello quý khách. Hôm nay, chúng tôi sẽ đưa ra đánh giá khách quan về các tips, tricks hữu ích phải biết bằng bài viết Bảo tàng Khoa học Lâm Bình Tường

Có những người mà cuộc đời và sự nghiệp của họ đã để lại những dấu ấn sâu đậm về sự phát triển của một ngành, một lĩnh vực …; nhưng họ là những người rất khiêm tốn, ít nói, ít nói về bản thân. Giáo sư Bảo tàng học Lâm Bình Tường là một trong những trường hợp như vậy.

Đừng Bỏ Lỡ
Cơ hội x100 lần tài khoản khi mua sớm MUFC Token 🎁 Giai đoạn Presale từ 3/11 – 2/12

Ở góc độ nào đó, khi có điều kiện biên soạn và xuất bản bộ Lịch sử ngành Di sản văn hóa Việt Nam giai đoạn sau năm 1954, không thể không nhắc đến tên tuổi và sự nghiệp của Người với tư cách là một trong những người bậc nhất thế giới. đi đầu, đặt nền móng cho ngành bảo tàng cả nước.

Từ lâu, tôi đã ấp ủ nhu cầu viết gì đó về ông, vừa để tỏ lòng biết ơn ông, người thầy đã dạy tôi những chữ đầu tiên về bảo tàng, di tích, di sản văn hóa. văn hóa và truyền cho tôi tình yêu với di sản văn hóa, từ khi tôi lập nghiệp cách đây hơn 50 năm cho đến nay; vừa để góp phần giúp các bạn trẻ trong nghề có ít nhiều hiểu biết về anh.

Rồi thời gian trôi đi, vì nhiều lý do, giờ tôi đã làm được.

1

Bảo tàng Khoa học Lâm Bình Tường (15/9 / 1924-01 / 7/2012)

Bằng trí nhớ của mình, trao đổi với một số đồng nghiệp quen biết về anh, đặc biệt nhờ sự giúp đỡ nhiệt tình, có trách nhiệm cao của các đồng nghiệp ở Bảo tàng Thành phố Hồ Chí Minh đã giúp tôi có được những ý kiến ​​quý báu. cần thiết, có lẽ không đầy đủ, để phác thảo những nét chính của anh ta.

Bảo tàng Lâm Bình Tường sinh ngày 15 tháng 9 năm 1924, trong một gia đình viên chức nghèo, giàu lòng yêu nước; quê xã Hải An, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa; thường trú tại xã Bình Thạnh, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định.

Ông tham gia cách mạng ngày 25 tháng 8 năm 1945, vào Đảng ngày 12 tháng 9 năm 1947. Từ tháng 8 năm 1945 đến tháng 7 năm 1954, ông hoạt động ở khu Long Châu Hà (Long Xuyên, Châu Đốc, Hà Tiên). ) ở miền Tây Nam Bộ, ở nhiều vị trí khác nhau.

Tháng 7 năm 1954, ông tập kết ra Bắc. Những năm đầu, ông làm việc tại Bộ Tuyên truyền. Từ năm 1959 đến năm 1963, ông được cử đi học ngành ngâm thơ tại Đại học Quốc gia Mi Lomonosov, Mátxcơva.

Từ tháng 7 năm 1963 đến tháng 4 năm 1975, ông là Trưởng phòng Bảo tàng, Cục Bảo quản Bảo tàng, Bộ Văn hóa. Từ ngày 30 tháng 4 năm 1975 đến ngày 18 tháng 10 năm 1978, ông được cử về tiếp quản và phụ trách Bảo tàng Sài Gòn – Thảo Cầm Viên (nay là Bảo tàng Lịch sử Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh). Từ tháng 10 năm 1978 đến khi nghỉ hưu năm 1987, ông là Phó Cục trưởng Cục Bảo tồn Bảo tàng, Bộ Văn hóa (nay là Cục Di sản Văn hóa, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch).

Sau khi nghỉ hưu, ông về sinh sống tại Phường 25, Quận Bình Thạnh, Thành phố Hồ Chí Minh và tiếp tục làm Cố vấn chuyên môn cho Bảo tàng Thành phố Hồ Chí Minh. Ông mất ngày 7 tháng 1 năm 2012 tại Thành phố Hồ Chí Minh, hưởng thọ 88 tuổi.

Ông đã được tặng thưởng nhiều phần thưởng cao quý: Huân chương Kháng chiến hạng Nhì, Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, “Thành cổ Tổ quốc”…

Giáo sư Lâm Bình Tường là người Việt Nam đầu tiên được cử đi học cao học chuyên ngành ngâm thơ tại trường đại học nổi tiếng của Liên Xô và thế giới – Đại học Tổng hợp Matxcova mang tên V.I.Lomonosov, từ năm 1959 đến năm 1963. Chính trong những năm đó ông dày công nghiên cứu, tiếp thu một cách có hệ thống lý luận, phương pháp và kinh nghiệm làm bảo tàng của một đất nước. Khoa học bảo tàng đã phát triển vào loại tiên tiến nhất trên thế giới, mang những kiến ​​thức đó và nhiều tài liệu tham khảo về Việt Nam. Bạn có thể so sánh anh ấy như một cuốn từ điển về kiến ​​thức bảo tàng, bạn cần gì, thiếu gì, bạn đều có thể thấy anh ấy sẵn lòng giúp đỡ. Nhiều tài liệu về Bảo tàng học bằng tiếng Nga và tiếng Pháp trong tài liệu của ông đã được chúng tôi mượn về dịch và dùng làm tài liệu giảng dạy, tham khảo tại Khoa Lịch sử, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội.

Hiếm thấy một học giả bảo tàng nào tâm huyết, yêu nghề, cần cù, tự học như ông. Trong 88 năm cuộc đời, Bảo tàng Khoa học Lâm Bình Tường đã có 53 năm công tác và hoạt động không ngừng nghỉ trong lĩnh vực di sản văn hóa trên nhiều cương vị, nhưng công việc chính và sở trường của ông. Ông là nhà nghiên cứu, nhà giáo và hướng dẫn viên chuyên nghiệp về bảo tàng và di tích. Ông là một trong những người có nhiều đóng góp trong việc đào tạo ngành Bảo tàng học tại Khoa Lịch sử, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội từ những ngày đầu, tham gia xây dựng chương trình, sách giáo khoa, trực tiếp giảng dạy cho một nhóm sinh viên. Số chuyên đề Nghiên cứu Bảo tàng.

Bảo tàng viên Lâm Bình Tường cũng là người có đóng góp tích cực trong quá trình xây dựng Bảo tàng Hồ Chí Minh từ những năm đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, với vai trò Cố vấn chuyên môn, đặc biệt là công tác đào tạo. chuyên môn bảo tàng cho nhân viên; hướng dẫn bảo quản Khu di tích Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch và các khâu của công tác bảo tàng.

Trong công việc, anh là người rất nghiêm túc, tôn trọng các nguyên tắc khoa học và kiên quyết bảo vệ các nguyên tắc đó.

Hơn nửa thế kỷ, ông đã cống hiến hết mình cho sự nghiệp mà ông say mê theo đuổi và từ đó để lại nhiều ấn tượng sâu sắc.

Trong cuộc sống đời thường, ông là người đức độ, nho nhã, ít nói, sống giản dị, hòa đồng, gọn gàng, ngăn nắp, có chút hóm hỉnh. Anh ấy rất tình cảm và yêu các sinh viên cũng như nhân viên trẻ của chúng tôi. Anh ấy sống một mình trong một tập thể, lương khá cao, thỉnh thoảng anh ấy lấy tiền lương ra để mời chúng tôi đi ăn. Nhiều tài liệu khoa học được ông viết tay bằng bút mực, trên nền giấy trắng không dòng kẻ, chữ rõ ràng, ngay ngắn, trăm chữ như in, không tẩy xóa …

Anh cũng là người thích lưu giữ những kỷ niệm của riêng mình. Mọi người có thể mượn hoặc nhờ anh ấy từ cây kim, chỉ, cúc áo, mảnh vải vá, tẩy, vài tờ giấy trắng… Tôi cũng được anh cho xem bộ sưu tập những mảnh vải nhỏ mà anh cất giữ hàng ngày. khi may những bộ quần áo mới từ năm 1945 đến sau này… Tình yêu di sản văn hóa đã thấm nhuần trong ông từ khi còn là một chàng trai trẻ.

Tôi bắt đầu biết anh vào khoảng năm 1967 – 1968, khi anh được Khoa Lịch sử, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội phân công theo học Khoa Bảo tàng học, một thời gian dài đặt tại Trụ sở Cục Bảo tồn Bảo tàng ở 22A Hai Bà Trưng. , Hà Nội, để được hướng dẫn hàng ngày từ Ông và các chuyên viên của Sở. Những năm sau đó, tôi có vinh dự được đồng hành cùng anh trong nhiều hoạt động, đặc biệt trong công tác đào tạo chuyên ngành Bảo tàng học tại Khoa Lịch sử, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội và quá trình xây dựng Bảo tàng. Bảo tàng Hồ Chí Minh những năm 70, 80 của thế kỷ trước. Anh ấy cũng là thành viên Ban giám khảo cho các nghiên cứu sinh ở nước ngoài của tôi vào năm 1974.

Theo tôn chỉ “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, tôi phải gọi là thầy theo đúng nghĩa của từ này, nhưng không biết tại sao và chính xác từ bao giờ, tôi và một số đồng nghiệp vẫn dùng. gọi bác là chú: bác Lâm Bình Tường, bác Tường thân mật như người nhà.

Tưởng nhớ Giáo sư Lâm Bình Tường, Bác Lâm Bình Tường, một Bảo tàng viên chân chính, tài năng, một nhân cách đáng kính.

PGS. PGS.TS Đỗ Văn Trụ

Tổng hợp bởi VEZ